Hơn nửa tháng rồi không mưa. Chỉ ước có chút một cơn mưa ngang qua cuốn đi những bụi mù và những mệt mỏi, nhưng chả có. Vậy nên cứ ngồi ngóng mưa bên cửa sổ. Cái khung cửa be bé hướng ra tán bàng xanh ngút ngàn. Mắt lá lao xao, màu trời xanh xanh...
Tơi bời gió ở nơi đâu, mưa cũng trở thành thứ quà xa xỉ lúc này. Nằm úp mặt vào gối, nghe cảm giác nghèn nghẹn dâng trong cổ, trong mắt. Muốn bật khóc. Chưa bao giờ thèm nghe tiếng mưa rơi đến thế, cũng lâu lắm rồi mới thấy mình cô độc đến vậy. Có lẽ đây chỉ là chút yếu đuối cỏn con khi mình đang ốm.
Không có tiếng mưa, chỉ những âm thanh ngọt ngào của "Cry on my shoulder" vang lên da diết, khắc khoải.
But if you wanna cry
Cry on my shoulder
If you need someone who cares for you
If you're feeling sad, your heart gets colder
Yes I show you what real love can do
Miền Bắc giờ đang giữa tiết thu. Hoa sữa cũng vương nồng nàn mỗi đêm rồi đấy. Chỉ riêng mình đang khát, khát một cơn mưa... Thế nên cứ ngồi ngóng mưa vậy thôi. Nằm úp mặt vào gối, mắt ươn ướt chẳng hiểu vì đâu. Tán bàng vẫn xanh ngút ngát, lá bàng vẫy vẫy.
Mưa ơi, hãy về đây bên ta...
__________________
Em là con đường lạc giữa cánh đồng hoa
|